Người nghèo luôn hạnh phúc khi họ nghèo. Bạn sẽ bảo tôi rằng, ăn nói gì kỳ cục,làm sao càng hạnh phúc càng nghèo, khi mà ai trong chúng ta cũng đang phấn đấu để một ngày tất cả mọi người trên thế giới đều trở nên hạnh phúc. Tôi kỳ cục thì đúng rồi. Nhưng có bao giờ bạn tự hỏi rằng, điều gì sẽ xảy ra nếu mọi người chỉ sống trong thiên đường của hạnh phúc?Bhutan một quốc gia thuộc Nam Á nằm giữa Ấn Độ, Tây Tạng, Trung Quốc và Nepal - nơi được xem là thiên đường còn sót lại của hạnh phúc và cũng là quốc gia duy nhất trên thế giới tính toán mức độ thịnh vượng của đất nước dựa trên mức độ hạnh phúc của người dân. Rất nhiều khách du lịch đã bỏ ra một số tiền lớn đến Bhutan chỉ để xem người Bhutan sống và đã hạnh phúc như thế nào. Ai ai cũng thừa nhận rằng, ở Bhutan, không hề có hình bóng của một tên trộm cắp, con người sống chan hòa, từ bi, giàu lòng vị tha và họ học cách tôn trọng lẫn nhau cũng như tôn trọng cả môi trường. Đó là lý do tại sao Bhutan được biết đến không chỉ bởi vẻ đẹp hoang sơ của núi rừng mà đồng thời cũng là quốc gia duy nhất chấp nhận tất cả mọi thứ từ truyền thuyết, cổ tích, dân gian đến quỷ thần và những thứ khác.
Mặc dù vậy, Bhutan lại là một trong những quốc gia xếp hạng nghèo nhất thế giới. Dễ hiểu thôi. Bởi vì hạnh phúc, nên người ta chấp nhận cả cuộc sống nghèo của họ. Đó là lý do có tới 26% dân số Bhutan sống trong cảnh mức chi tiêu mỗi ngày dưới 25.000 đồng (1,25 USD) và khoảng 30% dân số sống dưới mức trung bình. Bởi vì hạnh phúc, nên người ta không có nhu cầu trao đổi thông tin với thế giới bên ngoài, không có nhu cầu sử dụng các trò tiêu khiển hiện đại. Đó là lý do khiến Bhutan trở thành quốc gia chậm phát triển nhất về internet, truyền hình quốc gia và các thiết bị công nghệ. Cũng bởi vì hạnh phúc, chính phủ Bhutan hầu như không quan tâm đến lĩnh vực “chăm sóc sức khỏe tâm lý” cho người dân. Đó là lý do vì sao, năm 1996, có hơn 5.300 người mắc bệnh rối loạn thần kinh, chán nản, stress và tất cả gánh nặng đó đặt lên vai một bác sĩ duy nhất có chuyên môn về tâm lý học - ông Chencho Dorji. Có quá đáng không nếu tôi nói, họ hạnh phúc đấy, nhưng cái hạnh phúc của họ đã khiến họ mãi ở trong cái nghèo?TẠI SAO BẠN XỨNG ĐÁNG NGHÈO?
- Cách nói chuyện đóng tâm trí - có tính di truyền
Không ngừng than vãn về một việc không thể thay đổi quả thực rất sảng khoái, nhưng khi bạn than phiền về một việc mà mình có thể thay đổi, bạn ngược lại đang tự tạo áp lực cho chính mình và người nghe.VD: Lúc nhỏ bạn/con bạn đòi mua đồ chơi, ba mẹ sẽ trả lời như thế nào?
- "Ba mẹ không có tiền; "Nhà mình nghèo lắm không mua được đâu con; ...
Thậm chí có thể là bị la mắng hoặc bị đòn luôn các bạn nhỉ?
Khi nhận được những câu trả lời như trên, ba mẹ/chúng ta cảm thấy thoải mái hơn, cảm giác đã giải quyết xong vấn đề với đứa con.
> Đó xuất phát từ những câu trả lời đóng tâm trí.
* Tính di truyền
Một hệ quả rất lớn, con bạn sau này cũng sẽ nói như thế với con của chúng. Nhận định mình nghèo sẽ không bao giờ có được cái này hay cái kia. Nổi ám ảnh, sợ hãi vì nếu con muốn cái gì thì sẽ bị đòn, bị la như thế và không dám mong muốn bất cứ thứ gì.
Lúc nhỏ các bạn ước mơ làm nghề gì? Và hiện tại bạn đã thực hiện được ước mơ đó hay chưa?
Điều gì đã khiến bạn quên đi ước mơ và từ bỏ những điều tuyệt vời mà mình từng mong ước?
*Quy tắc sinh tồn của bộ não
Nhũng suy nghĩ tích cực bị dập tắt, não bộ quay về chế độ an toàn, ngưng tập trung cho việc giải quyết vấn đề và nhường chỗ cho cảm giác thoải mái, bình yên. Ta gọi đó là BÌNH YÊN TẠM BỢ.
Không ngừng than vãn nghèo khổ, chẳng qua cũng chỉ là đang ngầm thừa nhận mình không thể thay đổi được điều gì.
Vậy để giải quyết các vấn đề nêu trên bằng cách đặt câu hỏi để hóa giải: HOW? Làm sao để ...?> Luyện tập cho não hoạt động như một đứa bé; hỏi tới cùng và làm cho bằng được.
Mặc dù vậy, Bhutan lại là một trong những quốc gia xếp hạng nghèo nhất thế giới. Dễ hiểu thôi. Bởi vì hạnh phúc, nên người ta chấp nhận cả cuộc sống nghèo của họ. Đó là lý do có tới 26% dân số Bhutan sống trong cảnh mức chi tiêu mỗi ngày dưới 25.000 đồng (1,25 USD) và khoảng 30% dân số sống dưới mức trung bình. Bởi vì hạnh phúc, nên người ta không có nhu cầu trao đổi thông tin với thế giới bên ngoài, không có nhu cầu sử dụng các trò tiêu khiển hiện đại. Đó là lý do khiến Bhutan trở thành quốc gia chậm phát triển nhất về internet, truyền hình quốc gia và các thiết bị công nghệ. Cũng bởi vì hạnh phúc, chính phủ Bhutan hầu như không quan tâm đến lĩnh vực “chăm sóc sức khỏe tâm lý” cho người dân. Đó là lý do vì sao, năm 1996, có hơn 5.300 người mắc bệnh rối loạn thần kinh, chán nản, stress và tất cả gánh nặng đó đặt lên vai một bác sĩ duy nhất có chuyên môn về tâm lý học - ông Chencho Dorji. Có quá đáng không nếu tôi nói, họ hạnh phúc đấy, nhưng cái hạnh phúc của họ đã khiến họ mãi ở trong cái nghèo?
- Cách nói chuyện đóng tâm trí - có tính di truyền
VD: Lúc nhỏ bạn/con bạn đòi mua đồ chơi, ba mẹ sẽ trả lời như thế nào?
- "Ba mẹ không có tiền; "Nhà mình nghèo lắm không mua được đâu con; ...
Thậm chí có thể là bị la mắng hoặc bị đòn luôn các bạn nhỉ?
Khi nhận được những câu trả lời như trên, ba mẹ/chúng ta cảm thấy thoải mái hơn, cảm giác đã giải quyết xong vấn đề với đứa con.
> Đó xuất phát từ những câu trả lời đóng tâm trí.
* Tính di truyền
Một hệ quả rất lớn, con bạn sau này cũng sẽ nói như thế với con của chúng. Nhận định mình nghèo sẽ không bao giờ có được cái này hay cái kia. Nổi ám ảnh, sợ hãi vì nếu con muốn cái gì thì sẽ bị đòn, bị la như thế và không dám mong muốn bất cứ thứ gì.
Lúc nhỏ các bạn ước mơ làm nghề gì? Và hiện tại bạn đã thực hiện được ước mơ đó hay chưa?
Điều gì đã khiến bạn quên đi ước mơ và từ bỏ những điều tuyệt vời mà mình từng mong ước?
*Quy tắc sinh tồn của bộ não
Nhũng suy nghĩ tích cực bị dập tắt, não bộ quay về chế độ an toàn, ngưng tập trung cho việc giải quyết vấn đề và nhường chỗ cho cảm giác thoải mái, bình yên. Ta gọi đó là BÌNH YÊN TẠM BỢ.
Không ngừng than vãn nghèo khổ, chẳng qua cũng chỉ là đang ngầm thừa nhận mình không thể thay đổi được điều gì.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét